Liệu tam giác kinh tế Hà Nội – Hải Phòng – Quảng Ninh có thể trở thành đầu tàu phát triển bền vững của miền Bắc nếu được điều phối một cách hiệu quả? Tam giác Đông Bắc đang nổi lên như một cực tăng trưởng năng động, góp phần định hình trục phát triển phía Đông của vùng kinh tế trọng điểm Bắc Bộ. Tuy nhiên, để phát huy tối đa tiềm năng, cần có sự liên kết chặt chẽ và một cơ chế điều phối đủ mạnh, giúp cộng hưởng sức mạnh vùng, đặc biệt trong lĩnh vực bất động sản và hạ tầng.
Tam giác kinh tế Hà Nội – Hải Phòng – Quảng Ninh được xem là “ba đỉnh” trong cấu trúc liên kết vùng, đóng vai trò xương sống dẫn dắt sản xuất, thương mại và dịch vụ. Mỗi địa phương trong tam giác này đã định hình vai trò riêng biệt, tạo nên một hệ sinh thái kinh tế đa dạng và bổ trợ lẫn nhau:
Hạ tầng giao thông được đầu tư mạnh mẽ với các tuyến cao tốc như Hà Nội – Hải Phòng, Hạ Long – Vân Đồn, cùng hệ thống cảng biển Hải Phòng và sân bay Nội Bài, Vân Đồn góp phần hoàn thiện mạng lưới giao thông đa phương thức. Điều này giúp rút ngắn thời gian di chuyển, thúc đẩy lưu thông hàng hóa và phát triển du lịch, tạo nền tảng cho các khu công nghiệp, trung tâm logistics và chuỗi dịch vụ liên kết.

Dù có nhiều kết quả tích cực, tam giác kinh tế Đông Bắc vẫn tồn tại những điểm nghẽn đáng chú ý. Trước hết là tình trạng liên kết còn lỏng lẻo, các địa phương cạnh tranh trong thu hút đầu tư và phân bổ nguồn lực, chưa phân vai rõ ràng dẫn đến chồng chéo và giảm hiệu quả tổng thể. Đặc biệt, liên kết theo chuỗi giá trị – yếu tố then chốt nâng cao chất lượng tăng trưởng – vẫn chưa được hình thành rõ nét, khiến hệ sinh thái kinh tế còn rời rạc.
Hạ tầng đường sắt hiện đại là một “mảnh ghép” quan trọng còn thiếu. Mặc dù đường bộ, cảng biển và hàng không phát triển nhanh, khu vực vẫn thiếu một trục đường sắt đủ năng lực vận chuyển khối lượng lớn với chi phí thấp, đặc biệt cho hàng hóa công nghiệp nặng. Điều này làm tăng chi phí logistics và gián đoạn chuỗi liên kết sản xuất – vận tải – dịch vụ, ảnh hưởng đến khả năng kết nối với các trung tâm công nghiệp lân cận như Thái Nguyên và thị trường quốc tế, nhất là Trung Quốc.
Để khắc phục những hạn chế trên, cần thiết lập nguyên tắc mỗi địa phương là một “mắt xích” không thể thay thế trong chuỗi giá trị chung. Hà Nội tập trung vào nghiên cứu – phát triển, công nghệ và tài chính; Hải Phòng đảm nhận sản xuất quy mô lớn, logistics và kết nối quốc tế; Quảng Ninh phát triển dịch vụ, du lịch và kinh tế xanh. Sự phân vai này chỉ phát huy hiệu quả khi gắn với chuỗi giá trị hoàn chỉnh từ nghiên cứu – sản xuất – phân phối – dịch vụ, tạo ra sức mạnh cộng hưởng thay vì cạnh tranh nội vùng.

Ở góc độ logistics, Hải Phòng cần được xác định là trung tâm điều phối, đóng vai trò đầu mối phân luồng hàng hóa thông qua hệ thống cảng biển quốc tế. Hà Nội phát triển các cảng cạn và trung tâm trung chuyển nội địa hỗ trợ xuất nhập khẩu, trong khi Quảng Ninh tận dụng lợi thế cửa khẩu để phát triển thương mại biên mậu và kết nối với Trung Quốc theo hướng khác biệt.
Trong lĩnh vực dịch vụ, Hà Nội tiếp tục là trung tâm tài chính – ngân hàng – bảo hiểm; Hải Phòng phát triển dịch vụ logistics và vận tải biển; Quảng Ninh tập trung vào du lịch, nghỉ dưỡng và các dịch vụ giá trị gia tăng. Khi mỗi địa phương đảm nhiệm một khâu riêng nhưng liên kết chặt chẽ, toàn bộ chuỗi giá trị sẽ vận hành trơn tru, hạn chế cạnh tranh nội vùng.
Điểm then chốt để thực hiện mô hình này là cần có một “nhạc trưởng” vùng – một thiết chế đủ thẩm quyền để phân công vai trò, điều phối phát triển và giám sát thực thi. Thiếu cơ chế điều phối này, liên kết vùng dễ rơi vào tình trạng “mạnh ai nấy làm”, làm giảm hiệu quả tổng thể.
Vốn, đặc biệt là tín dụng ngân hàng, vẫn là “mạch máu” chủ đạo trong phát triển các ngành như đóng tàu, logistics, vận tải biển và kinh tế biển. Tuy nhiên, đặc thù các ngành này đòi hỏi đổi mới phương thức cấp tín dụng, chuyển từ dựa vào tài sản bảo đảm sang dựa trên dòng tiền và chuỗi giá trị. Ngân hàng cần đánh giá dự án dựa trên khả năng tạo dòng tiền trong tương lai, hợp đồng đầu ra và vị trí của doanh nghiệp trong chuỗi sản xuất.

Việc cấp vốn cũng cần chuyển từ đơn lẻ sang “liên kết chuỗi”, phân bổ đồng bộ từ sản xuất, vận tải đến tiêu thụ và dịch vụ, bảo đảm tính liên thông và hiệu quả tổng thể. Đồng thời, mở rộng các hình thức tài trợ trung và dài hạn phù hợp với chu kỳ đầu tư dài của các dự án hạ tầng và công nghiệp biển.
Trong bối cảnh chuyển đổi xanh, tín dụng cần hướng tới các tiêu chuẩn phát triển bền vững, thúc đẩy tài chính xanh và mô hình sản xuất thân thiện môi trường. Việc phát triển thị trường vốn – bao gồm trái phiếu doanh nghiệp, quỹ đầu tư – cũng là yêu cầu cấp thiết để chia sẻ gánh nặng cung ứng vốn.
Tam giác kinh tế Hà Nội – Hải Phòng – Quảng Ninh đang hội tụ đầy đủ điều kiện để trở thành đầu tàu phát triển của miền Bắc và cả nước. Tuy nhiên, để khai thác tối đa tiềm năng này, cần chuyển từ liên kết hình thức sang liên kết thực chất thông qua phân vai rõ ràng, hạ tầng đồng bộ và đặc biệt là một cơ chế điều phối vùng đủ mạnh – một “nhạc trưởng” vùng.
Việc xây dựng một cơ quan quyền lực vùng, làm đầu mối thống nhất trong thu hút và phân bổ đầu tư, sẽ giúp tối ưu hóa nguồn lực, tạo thuận lợi cho nhà đầu tư và nâng cao hiệu quả phát triển tổng thể. Đồng thời, dòng vốn và tín dụng cần được dẫn dắt hiệu quả, hướng tới phát triển bền vững và thân thiện môi trường.
Liệu tam giác kinh tế Đông Bắc có thể trở thành mô hình liên kết vùng mẫu mực, mở ra dư địa tăng trưởng nhanh và bền vững trong giai đoạn tới? Và các nhà đầu tư bất động sản sẽ tận dụng cơ hội này như thế nào để gia tăng giá trị tài sản trong bối cảnh phát triển hạ tầng và kinh tế đa chiều?
Thủ tướng chỉ đạo hoàn thiện quy chuẩn kỹ thuật và phát triển hạ tầng trạm sạc xe điện tại các chung cư, mở ra xu hướng đầu tư bền vững và an toàn trong thị trường bất động sản...
TP HCM tăng cường nguồn cung nhà ở xã hội với chính sách thu nhập mới, giải pháp quỹ đất và hỗ trợ tài chính nhằm đáp ứng nhu cầu lớn, đồng thời tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp...